Thôi, gấp lắm rồi, sắp đến giờ Chung kết; trích ra đây cái hiện thực năm ngoái:
http://vn.myblog.yahoo.com/hyvangiang/article?mid=178 ; Coi đây là lời cổ vũ, từ xa: Tùng...tùng...Cố lên! :
"...Dân 5 bản vốn quen lam lũ, tiết kiệm từng tý hao phí sức lực, vô lý phải thể thao. Nhưng tin cuối năm có 1 trận chung kết đá banh làm người dân tò mò:
Đã thành tập quán; huân chương, danh hiệu chiến sĩ thi đua, bằng khen...đi kèm tiền thưởng là được chia từ trên xuống, chia đến dưới cùng là được “Tự vỗ tay”; đúng như câu ca: “Đường sữa chia từ trên chia xuống, cuốc sẻng chia từ dưới chia lên”. Nay có 22 anh “được” tranh nhau 1 quả bóng, trái cái nếp kia, chuyện lạ với người dân bản.
Hai nữa, Chỉ là 1 môn chơi giải trí; tập thì kín cổng cao tường, khi thi đấu chỉ có vài nghìn người ngồi trực tiếp hô hét, và vẫn có hàng triệu triệu con người đang đào than cuốc mỏ, kéo lưới biển xa, ôm súng ngoài hải đảo...không được theo dõi; Sao lại bảo dồn cả khí phách dân tộc, hào khí ngàn năm vào 1 trò chơi? Dân các bản ngạc nhiên lắm lắm.
Dân 5 bản trong năm gặp nhiều ương hoạ như đã kể, đang chìm trong u tịch nhưng vừa tò mò, vừa ngạc nhiên, thôi thì theo dõi 1 trận banh, lại là trận chung kết, bớt được sầu chăng?
Lại nói trận chung kết, đã giữa hiệp 2 mà đội tuyển vẫn bị dẫn. Trong đội tuyển có cầu thủ Cồng Vĩnh, có người bố nuôi đang ngồi xem cạnh ông HLV Bồ. Ông bố nuôi bảo HLV Bồ gọi Cồng Vĩnh ra ngoài sân, hội ý; ông dặn Cồng Vĩnh:
“Con đã chạy, đã ngã, đã đá bằng chân, bằng tay nhưng không có kết quả gì. Con có biết bố đẻ con cả đời cứ tham gia hội thảo, phát biểu, phản biện, ứng cử...ví như trong số học là làm mất lòng người cầm “Số Bị chia”; nên giờ cả đời mà chẳng có gì, nay đang phải ngồi trước cái TV đen trắng 14 in xem con thi đấu. Còn ta, tuổi nghề ít hơn bố đẻ con, nhưng ta có đủ tiền, hôm nay mua vé 4 triệu đồng, lại được người ta dắt tay xếp ngồi cùng ghế với HLV Bồ đây. Con có biết 2 ông bố Tại sao có 2 kết cục khác nhau không?! Vậy ta trao cho con cái túi gấm này, là cẩm nang, là mẹo, đến phút gấp lấy ra mà đọc, cứ thế mà làm, đấy là kinh nghiệm để đời của 2 bố để lại cho con. Nếu con làm đúng được như thế, Hoa Đà, Hải thượng Lãn Ông cũng còn phải xem lại mình”
Đến 3 phút bù giờ, thế giằng co đã hơi yếu về đội tuyển; Cồng Vĩnh lấy túi gấm ra đọc: Phải gật đầu; gật liên tục; không được lắc đầu.
Cồng Vĩnh làm theo, vừa chạy, đầu vừa gật; gật; đếm đến cái gật thứ 8 mà vẫn chưa thấy bóng đâu, đã nản nản; nhưng đến giây bù giờ của bù giờ, Cồng Vĩnh chạy sát vào gần cầu môn hơn, nghĩ đến “cái được” của ông bố nuôi, gật tiếp; may; lúc đó quả bóng bay đúng đầu Cồng Vĩnh, rồi chuyển hướng, bay vào lưới đội khách. Thế là đội tuyển thắng.
Dân cả 5 bản thấy mọi bí mật đã được giải mã nên sảng khoái quên hết nhọc nhằn, thấy bệnh trong người 10 phần đã đỡ 7, chẳng cần Hoa Đà, Hữu Trác nữa; nên cả Boto suy tôn: Quả Bóng Vàng..."
(Đầu tư cho khoa học, cho GD, cho y tế và cho...bò no, chưa chắc hấp dẫn bằng dành tiền-thời gian cho bóng đá; Ảnh RT và Bò về sớm để kịp giờ xem trận chung kết)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét