Ông Điềm "đạo" thơ của Trần Dần(Ở, Nhất định thắng) !? Đây nhá:
Khi đêm xuống Trần Dần ngủ mê
mệt, do ngày bị đi lao động trên công trường:
"Chúng ta
Ngày làm việc, đêm thì lo đẫy
giấc"
Còn Nguyễn Khoa Điềm, nghiện
thuốc, lại nghiện vi tính, nên không ngủ được: "Đất nước những năm thật
buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc
vặt
Lần mò trên trang mạng tìm
một tin lành
Sao mình thức?"
Ông Trần Dần thì còn có tình yêu, nhưng cuộc đời và gia đình 3 họ chắc gặp bế tắc: "ôi ở phố Sinh Từ
Hai người
Một gian nhà chật,
Rất yêu nhau sao cuộc sống
không vui ?"
Ông Điềm thì đa cảm hay khóc
nhè, tính lại hay đa nghi, chưa bao giờ biết tin yêu người: "Bao giờ giọt
nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi
người"
Số ô Trần Dần đen, chỉ vì mải nhìn đường (Khi đó đường ổ gà nhiều, lại gặp mưa !?) nhìn cái khác lờ mờ hoặc không rõ, mà bị án kỳ Nhân văn giai phẩm: " Tôi bước đi
không thấy phố
không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
trên màu cờ đỏ."
Ô Điềm may hơn, vì đcj chiếu
cố là có lúc đã làm nhân viên trong Bộ ctrị- nhất thân nhì quen- nên dù chưa
đoán được đêm cờ có bay hay không ? sau 1 đêm cờ MÀU Đỏ mai chuyển màu gì ? Ô
Điềm cũng ko bị qui kết là ...sắp phản động: " Bây giờ lá cờ trên Cột cờ
Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu
đỏ?"
Đấy là mới đọc vội ĐÂT NƯỚC NHỮNG THÁNG NĂM THẬT BUỒN của Ô Điềm
mà cũng vội qui kết thế!

