Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

Đi Công tác, chống bão (Chuyển nhà từ Yahoo)




Cơn bão số 6 năm kia gây mưa lớn, lũ réo ầm ầm. Ở Bang nọ nhà cửa-ruộng nương-lớp học-bệnh viện bị lũ cuốn thiệt hại nặng, tới 506 tỷđ; xác chết lềnh bềnh thu gom đếm 9 ngươì.
          Các nơi-kể cả mấy vị bộ trưởng-đổ xô tới vùng lũ ứng cứu, trợ giúp; trẻ em các trường mang cả quần áo cũ đi ủng hộ.
          ở Pháo đài kia nghe hung tin, các sếp, cai đấm ngực bùm bụp thương cảm, họp nhau lại, ra nghị quyết:
          “Phải chia xẻ nhưng phải có phương án tối ưu. Ta phải khác thiên hạ, sao cứ phải đổ xô lên đấy, thời công nghệ thông tin toàn cầu? Sao cứ phải xúm vào người sống? Ta sẽ quan tâm tới người chết”.
          Chuyến xe 12 chỗ của Pháo đài gồm các sếp, cai; thành xe căng tấm biểu ngữ nền đỏ: “ Nhiệt liệt hoan nghênh nhân dân Tam Đảo đã đón đoàn lãnh đạo Pháo đài đến học tập và đi cứu trợ!”
 Đoàn đến Tam Đảo, đứng ở đỉnh gọi là “Cổng trời” mây trắng vờn bên chân; ngắm thành phố ngã ba sông, nhìn thấy nước sông Hồng; như thấy tâm linh mách bảo, cai f giật mình nghẹn ngào: “Thế là hết, chết nằm dưới đó chỉ có đất, chẳng bao giờ thấy được Trời-Mây, ới đông bào ơi...Thôi tôi gửi dưới đó cái Đồng bào thiếu”.
          Mồm nói, tay làm, cai vp làm như gom lại rồi đẩy xuống âm phủ những tảng mây trắng đang quấn quít bên chân. Cả đoàn ai cũng xúc động với nghĩa cử “đỡ đần” ấy.
 Bữa rượu trưa đang vui, chống chếnh trên đỉnh núi, nhìn qua cửa sổ không thấy mặt đất, chỉ thấy bạt ngàn của rừng cây, Cai Tr bỗng thấy như nhớ miền núi quê mình, đứng lên bưng mặt khóc mà rằng:
          - Các cụ đáng được con cháu hầu hạ, sáng trà chiều rượu, chỉ tại cái dòng nước bạc...giờ thì...hu...hu. Kính cụ...!
          Tay cầm chén rượu, Cai Tr vẩy rượu ra tứ phương 8 hướng.
Quay lại ghế, theo thói quen Cai tr vừa kịp nhoẻn cười, bỗng tiếng tru tréo của Cai SN bên cạnh:
          - Trên dương thế điện tuy quá tải, lúc mất lúc mất còn; TV, caset không xem buổi tối thì nghe buổi sáng; nay dưới suối vàng chỉ có nước reo róc rách đâu có lời ca tiếng hát, hỡi các em, cái tuổi trăng tròn!
          Như đã được đạo diễn, 2 ả Mi trợn, mồm nhọn, xách nón quai thao lả lướt lượn vào: “Có em, có em đây!”
          Cai SN: “ Thôi thì vì sự nghiệp 10 năm phải trồng cây, trăm năm phải trồng người; tuổi thơ như búp trên cành... xin gửi lời quan họ cho ấm tai các em dưới ấy.
          Tiếng tom chát được quện với tiếng ca cho đến tàn canh.   
Tam Đảo không có nhiệt độ cao, nhất là tháng 10, nhưng do đã cuối buổi, lại phải “đánh vật” với nhiều thứ, trán sếp lã trã mồ hôi, phê lẫn tỉnh, thấy mình như đã từng trải, chê:
          - Các chú chỉ lo những thứ “giời ơi, đất hỡi”, còn cái cần thiết như cái ăn cái mặc chẳng chịu chia xẻ với dân; trước khi chết đuối con người ta bị rét lắm. Phải biết “nhiều cùng” với dân, nhìn đây, lạnh anh cũng chịu!
  Chưa dứt lời, sếp đã cởi ném xoà cái comlê xuống nền nhà.    
Bỗng trong góc phòng, tối pha sáng, vọng ra giọng thủ thỉ U50 xen lẫn tiếng nấc đứt quãng:
   - Các anh là đấng nam nhi, việc nước thế là đã trọn vẹn. Em là phận gái nhưng gì cũng là đoàn viên trong đoàn, đến giờ chưa cống hiến được gì cho gia quốc thấy tủi lắm thay. Em đề xuất thế này: Con người, đừng để họ mất hết hy vọng. Giữa đêm khuya nọ bị lũ cuốn, họ ngóng, họ đợi bóng thuyền đến xiết bao; ngóng cho đến lúc...tuyệt vọng. Em muốn họ ở dưới đó được nghe thấy tiếng quạt nước của mái chèo, như là sẽ có thuyền sắp tới cứu họ. Đoàn ta nên phi ra hồ Đại Lải thuê mấy cái thuyền của công ty du lịch, ai cũng phải cố gắng thi đua đạp nước, để dưới đó họ đừng đánh mất cái Lạc quan.
Cả đoàn há hốc mồm: Hay, Thế mới là cống hiến!
Sau 2 ngày đi Công Tác đã xong, đoàn về tới Pháo đài. Đang đùn đẩy, chần chừ (trong các lỗ PĐài những cái đầu đen nhô ra, tò mò) khênh cái quyển bìa in dòng chữ mạ vàng “Nội dung Học tập theo gương tỉnh bạn” vào phòng truyền thống. Thấy thế, nóng mắt, sếp quát:
-Thiên hạ sinh cũng do Đoàn, tử cũng từ Đoàn này quyết; Thi đua cũng ở đây, lộc cấp cũng ở đây, còn sợ cái nỗi gì, Trời cũng chẳng ngán,nhá!
Đám Cai chưa kịp định thần thì bỗng có đám mây hồng lao tới, bóng Thiên lôi cầm lưỡi tầm sét ló ra, phi xuống, phóng liền 3 nhát sét: Rầm, Rầm, Rầm.
Bụi đất cát bay mù mịt bao lấy Đoàn; nhưng lạ thay, từ trong đó phát ra những tiếng cười khúc khích:
- Chúng ta liên kết với nhau chặt lắm, không phải thời của Lý Thông, nhá!
Thiên Lôi thất kinh, vội thu lưỡi tầm sét, rút di động gọi Thái Thượng Lão Quân tiếp viện.
 Thái Thượng Lão Quân cầm phất trần, mắt lim rim, đọc thần chú:
Mây kéo đến đen đặc; Rồi gió, rồi mưa, mưa đá. Hàng ngàn vạn hòn đá to bằng miếng vàng  SJC 1 cây ném xuống. Đoàn vội bỏ của tháo chạy, may có mấy anh CCB, CĐ, TN được lệnh của anh CBộ lao ra ứng cứu đưa kịp vào pháo đài.
Tạnh mưa, trời quang, sân Pháo đài trơ khấc cái bìa chỉ còn 4 chữ: “..Học tập theo gương...”, khắp sân trắng giấy tung toé nhưng không thấy có chữ viết.
Bên Bưu chính viễn thông có Đaoloát và giải mã câu thần chú của Thái Thượng Lão Quân; Sau này (không rõ vô tình hay hữu ý), câu thần chú ấy được lọt ra ngoài, đấy là:
Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
(Tư liệu RT nhặt được khi chăn bò, uống nhờ chén nước quán ven đường, chép lại; ko có bản quyền!)

Thuyết Đác Uyn (Chuyển nhà từ Yahoo)


(Cuộc đua: Cố lên,100% thắng)      
  “Chủ nghĩa đế quốc là đêm trước của CNXH”, “CNĐQ đang giãy chết”; thật tiếc, nước Mỹ lại là trùm đế quốc. “Nghĩa tử là nghĩa tận”, và tính nhân văn, nhân đạo của nhân loại TK 21 đã ở một đỉnh cao; có phải vì vậy không mà từ Âu, Á, Phi, Mỹ La Tinh mấy tháng nay đều như quan tâm đến nước Mỹ. Ở ta, không tờ báo nào không viết về nước Mỹ và được rõ ông Mc Cain, ông Barak Obama như hiện nay.
          Còn 5 ngày nữa là nước Mỹ có ông Trùm mới.
          Mới hôm nào người dân Mỹ và cả thế giới chứng kiến cảnh 2 đảng viên đảng Dân chủ Barak Obama và Hilliary Clintơn so găng tưởng nảy lửa để thể hiện sự vượt trội giành suất ứng cử viên tổng thống (tại sao anh tổng bí thư hay cụ bộ chính trị đảng Dân chủ Mỹ không lườm một nhát để 1 trong 2 người lui nhỉ?!). Người dân Mỹ xem và phán xét: Hil không trội bằng Oba!  Hil bắt tay chúc mừng Oba vì tôn trọng ý kiến (ý kiến: 1 gạch đầu dòng nhỏ bằng con kiến) của nhân dân Mỹ.
          Đến hôm nay sự phô mình giữa 2 ứng cử viên tổng thống là Mc Cain và Obama đã gần đến hồi kết.
          Ngày 28/10; 12,6 triệu cử tri Mỹ đã bỏ phiếu sớm bầu tổng thống.
          Ở Bang của anh lưng còng đội nón lá, hình chữ S: Ai cũng rõ về ông Mc đã được nuôi và ăn ở đây 5 năm, sau lại đến đây nhiều lần; và hình như là ô cựu đại tá Duyệt (Trần Trọng) nguyên trại trưởng sắp được là bạn của ô Mc, vì ngày xưa các ô có học tiếng Anh với nhau. Nhất thân nhì quen đấy.
Còn ông Oba là người có màu da gần giống da vàng, biết đâu đến lúc nào đó ông lại chìa ra cái giấy khai sinh gốc (chưa qua công chứng), họ Lông! ôi đây là cái nghĩa “Đồng bào”; lại trẻ (47 tuổi, tóc bạc là do phải cố để phô mình, chứ không phải đầu Hạc), nên không bảo thủ và tham (quyền và tiền) như đã từng thấy ở những ông  bà già đang sửa tuổi về hưu.
Kết quả của dân chủ đủ 5 W (ai, thế nào, ở đâu, với ai...), địa hạt Tiền Phong: Oba: 70,38%, Mc: 29,26%; địa hạt Yahoo.VN: Oba: 76%, Mc: 24%. Các địa hạt khác tỷ lệ % cũng tương tự.
Tại sao lại có kết quả tương tự? Bởi người dân được trông thấy từng ông Oba ông Mc ướm mình vào những thước gốc “điều hành kinh tế”, “chiến tranh IRắc”, “thuế và phúc lợi XH”, “quan hệ quốc tế”....đến cả được thấy ông Mc bỏ không khư khư giữ ghế, để đi lo chống bão cho dân; có cha và ông là đô đốc hải quân nhưng cả gia đình ông không có cổ phần trong các tổng 90, 91. Thấy được “Gia đình Văn hoá mới” nhà ông Oba không giấu giếm đứa con nào nghiện; không có tài khoản tiền gửi ở nước ngoài; ở phía Nam không có biệt thự; ông bỏ cả đặc quyền để chọn hiếu thảo là về thăm bà ngoại ốm. Rất đủ thông tin để người dân chọn lựa.
Châu Âu cũng đã có sự lựa chọn, ví dụ như Ba Lan-nếu để BLan chọn TT Mỹ: Oba: 62%, Mc: 38%.
          Tại Đảo quốc 2 giờ tàu thuỷ sang tới Mỹ, một thủ lĩnh thở dài: Oba hay Mc là tổng thống thì vẫn không hy vọng mất cấm vận ở Cu 3! Được hiểu: Gạch cả 2-cho dù phiếu không hợp lệ!
          Iran : Ai là TT Mỹ thì cũng ngăn Iran có lò phản ứng hạt nhân, bom nguyên tử, nên Iran khôngbầu TT Mỹ.

          Tại sao nước Mỹ chỉ chọn 1 người mà để hàng trăm triệu người biết thế nhỉ?! Mà biết chọn ai bây giờ khi đã biết tỏng tổng kết: “Sự ngoan cường của Mc được tôi luyện qua lửa trại tù, ông ấy luôn hừng hực khí thế, tưởng chừng như ông ấy chỉ ngồi yên mà tiêu tốn nhiều năng lượng hơn cả người đi xúc tuyết mùa đông. Oba luôn sôi nổi mà không quá đà, như ánh nắng chan hoà mà không chói mắt....”. Mà việc chọn cái Anh này chỉ để làm cái Đầu kéo tất bật cả năm, đất chưa chắc được quyền bán, chứ chẳng được an nhàn như những cái toa đen, chỉ việc chạy theo! Bởi nước Mỹ là Đế quốc, nên hiểu và giải thích: Như ngọn nến trước khi tắt thì loé lên, biết có án tử hình nên ăn một bữa ngon nhưng là bữa cuối.
Nếu nước Mỹ không là Đế quốc, biết còn phải sống dài dài thì đã không dám chơi ngông (ứng cử rồi phải phô mình để bàn dân thiên hạ chỉ chỏ bàn tán như là chuyện của ...Nhà mình); mà sẽ có cách khác: Chụp hình 2 ông Sư đầu trọc lóc, dán 2 bên, giữa là ảnh bà Hill, dưới có cái trích ngang. Bầu đi...cho nó vuông. Xong. Hoặc chọn theo bài của anh Cà Thưa, Võ Thanh Bần: 100 triệu, đảm bảo không lộ nữa. Xong.

Hay nước Mỹ mới có (1776)hơn 200 năm một chút, Giáo dục Mỹ không rõ như những nước Già có hàng nghìn năm tuổi,  về:   Thuyết Đác Uyn: Thoái hoá và Tiến hoá.
Phải chăng nước Mỹ đang Thoái hoá?!
Bàn đi ....cho nó Tròn!

Vậy có thơ rằng:   
              Đế quốc già nua, ta trẻ măng
              Trái đất mi ôm, ôm chẳng nổi            
         Còn ta, ta     ới  ận  ung  ăng  (do lỗi máy khi sắp chữ, nên phải đọc là: ta với tận cung trăng. Xin lỗi ai đã đọc thơ Xuân Thuỷ).


Quê Hương (Chuyển nhà từ Yahoo)






















Bát Tràng-NN1 (Chuyển nhà từ Yahoo)

Nhà đã xa, đích chưa đến, cứ chuẩn bị cho bữa trưa đi:

Đây là đặc sản của xã Phụng Công (Văn Giang -HY). Nơi đây, nhiều hộ gia đình sống được bằng nghề làm Bánh răng bừa này:

"Ngành" giáo dục 2 tỉnh gặp nhau lần đầu (Ô giáo-Hiệu trưởng cấp 3 VG- đang tiếp khách):

Nếu không có 2 ông bà già kia thì không có người Tài xế kiêm hướng dẫn viên và cả kiêm nhiếp ảnh hôm nay:

Cái đích đây rồi:

Nhiều người cùng chí hướng, vì chung: Hôm nay ngày đầu năm, nghỉ:

"Kết đoàn là sức mạnh". Bỏ qua những thù hận do Trời định để "Đoàn kết", cũng là cách "móc" hầu bao của khách du lịch:

Tây, Ta và ... Trâu:

Chỉ tiêu ngành GD đã đưa ra: " 10 năm tới ta sẽ có 20.000 Tiến sĩ" !:

Lao động. Năm tới là Kỷ Sửu, liệu có được khác không (Cày như trâu)?:

Nghỉ cũng chẳng được ...ngơi:

Nhà ấy giữ cả Ngân hàng ĐT-PT, ký cho cả thiên hạ vay, chữ nghĩa vãi ra cả ngoài, còn mong gì trong "Kỷ Sửu" nữa nhỉ?:

Đãi cát tìm vàng, còn đãi gốm chỉ ra vòng đeo tay thôi! :

Ước mơ...:

...liệu có thành hiện thực? :

Nghĩ đến uống, ...:

....Lo đến ăn:

Ồ, 2 cái Bình hay sao ấy?!

Đi trước thiên hạ. Đoán vài chục năm nữa CNNH-HĐH xong, chẳng cần N/Nghiệp nữa, muốn xem "Nông" có thể phải nhờ Khảo cổ:


Người bán: "Nói giá để phục vụ sinh viên: Hồ điệp 120.000đ/cây; Địa lan Đà Lạt: 400.000đ/chậu"

Chẳng nói sinh viên, đến Bố và Mẹ sinh viên cũng... Chịu không mua nổi:

Chủ nghỉ, vắng. Đánh dấu bằng hình: Đã đến đây xem, nhưng không sờ.... hiện vật:


Gia đình (Tải lại do Yahoo đóng cửa)