Chép lại 1: ĐẠI và VĨ
Đấy
là 1 vế câu đối, đọc thấy nghĩa của nó liền. Nó (1/2 câu đối) khác với
cái hoành phi treo ở giữa; nhưng đấy tất cả là trong thâm cung-cái hạt,
xem cái vỏ trước đã.
Lần
trước đến thấy BIỂN này, nay không còn nữa; không biết do thay đổi
tuyến hay do con đường gọi là nâng cấp mà mặt đường, đường nước thoát cứ
cao hơn cửa nhà dân ven đường, thấy “ngượng”, dỡ đi ?! Mà cái đường vô
tri vô giác cũng phải bám vào HCM, những cái khác đã xiêu vẹo lắm rồi,
sợ đổ ụp, bám vào là phải!
Cứ cố lý giải, tại sao chỉ để chỗ cắm hương mà phải bóc cây cối cả quả núi đi thế kia? Họa bài thơ “Một đèo, một đèo, lại một đèo/khen ai khéo tạc cảnh cheo leo/cửa son đỏ loét tùm hum nóc…”, hay theo lối ẩn dụ “Công cha như núi thái sơn…”?!
Mà quả núi này chưa phải là to nhất, quả kia, quả kia còn to cao hơn
kia. Cũng may là lòng tham có giới hạn, nếu không phải trèo ốm, thế này
lũ trẻ và cánh già cũng vất lắm rồi, cao nữa chỉ có cách …cắm hương
vọng!Có 4 chữ, xếp vào cấu trúc Chủ-Vị-Tân thì không khớp, theo nghĩa “Tàu tự” hay sao ấy; THọc CSở có hiểu được không, chứ Tiểu học như RT: Chịu !
Dưới hoành phi là 1 bóng đen, đấy là tượng; do hạn chế của cái máy ảnh, chứ nghe nói đồng (Cu) hàng chục tấn mới thành đấy.
Lạ nhỉ, thế là trong đình chùa miếu mạo “đơn vị tính” cũng đã thay đổi rồi! Xưa, tượng Thích ca chỉ bằng cổ tay, ngồi chót vót, mình quấn lụa vàng là thiêng nhất, bao nhiêu khấn vái cầu ước cứ hướng vào; chứ 2 ông hộ pháp thân mình kềnh càng đứng ở cửa, trẻ con chăn bò vẫn trèo cả lên cổ, vẫn cười!
Được cao vời vợi, lên lên xuống xuống, nhưng hổn hển thế này, lại cái “Bàn ghi công đức” trang trọng kia; thời gian chỉ gói trong ngày, quáng quàng chẳng ngắm nghía kỹ, để kịp Tua thôi
Vừa đi vừa chạy, vẫn nhớ cảm giác hôm sờ vào cái Chuông Bái Đính (Ko phải chùa cổ): "Cõi
nhà Phật khi thấy có ngộp không, chứ con người đứng trước chùa này sẽ
cảm thấy nhỏ nhoi, đấy là một nghệ thuật. Lĩnh vực chính trị cũng có một
mẹo: Tạo cái ảo rất lớn so với cái thật, khi đó 2 trạng thái của con
người là ảo tưởng và run sợ sẽ hình thành"
Thôi, đọc diễn ca về cụ Hồ năm lâu đây, cho đỡ mệt:
"Cụ Hồ với dân như chày với cối
Như cội với cành
Toàn dân đoàn kết đấu tranh
Ngày về thống nhất yên lành Bắc-Nam
Cụ Hồ như cái đò ngang
Đưa dân đến bến vinh quang đời đời
Cụ Hồ như cái kiếng soi
Soi phường oanh liệt, soi người ranh ma..."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét